YÊU TRĂNG

'TRĂNG SẦU  Xướng  Vầng trăng tỏa rạng ánh phơi mình Rực rở phô bày nét thục trinh Có phải hằng nga người đất việt Hay là thỏ ngọc kẻ nam kinh Cung vàng lộng lẩy mà u tối Gác ngọc huy hoàng cũng chẳng minh Chắc tại lòng ta sầu ái lỡ U hoài khổ kiếp đợi duyên tình  Diudangsacxuan  **************************************  Họa  TRĂNG KIÊU  Trăng hay tự đại thích khoe mình Gã Cuội thường xàm ,nói tiết trinh? Thì đã cùng đèn bao buổi đọ Cũng là khắc nhật mấy mùa kinh Luồn mây lựa gió nhiều khi tối Sấm hận mưa thù chẳng lúc minh Qui luật khuyết tròn trăng đã chịu Nên chăng chỉ rạng ánh chân tình  Cử Hụt'
 
Nẻo vắng đêm khuya có một mình
Lòng buồn dãi tỏ nét đoan trinh
Hằng nga sáng mãi trời Nam Việt
Thỏ ngọc u sầu xứ Bắc Kinh
Dẫu có bao lần leo lẻo miệng*
Không bằng một phút sống phân minh
Lòng ta vốn dĩ đầy nhân ái
Mộng nguyệt nhìn mây thấy nặng tình.
                                                VN

*Trung Nam Hải với sách trắng về biển đông
Share on Google Plus

About Unknown

Bài viết này được chia sẻ bởi Unknown.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét